Giới Thiệu

Chào bạn

Rất vui vì bạn ghé Website của Trần Phong, một khi đã đến đây ắt hẳn bạn cũng muốn biết một ít thông tin về chàng trai này có phải vậy không?

Với lòng đam mê kinh doanh và tin vào khả năng thành công của mỗi người rằng “Chỉ cần chúng ta cố gắng và quyết tâm thì sẽ thực hiện được”. Tôi tin rằng, mỗi con người sinh ra ai cũng có khả năng như nhau, nhưng do chưa quyết tâm hành động để thực hiện ước mơ của mình”, đó mới là điều khác biệt ở mỗi người. Vì vậy, chúng ta cần kết nối để động viên và giúp nhau thực hiện ước mơ của mình.

Cơ duyên đến với tôi để kinh doanh trong TEAMBUILDING – EVENT là rất tự nhiên vì tôi muốn mang kinh nghiệm đã được đúc kết hơn 3 năm trong lĩnh vực này để đáp ứng và phục vụ tốt cho các doanh nghiệp để những doanh nghiệp này sở hữu một đội ngũ nhân viên đầy năng lượng, quan tâm yêu thương đoàn kết với nhau và làm việc cống hiến. Các doanh nghiệp sở hữu một nét văn hoá doanh nghiệp đặc sắc hoàn toàn khác biệt những doanh nghiệp khác.

Ngoài ra, tôi còn muốn tạo ra những sân chơi lành mạnh cho giới trẻ để các bạn tham gia và thấu hiểu được giá trị sống, biết yêu thương, đoàn kết, quan tâm nhiều hơn, cống hiến nhiều hơn cho xã hội.

Là một người trẻ có đam mê, có hoài bão. Tôi luôn tâm niệm là phải hành động để thực hiện điều đó, khi hành động nếu không thành công thì tôi cũng có được những bài học quý báu để đời. Tôi sẽ cố gắng lấy bản thân mình ra làm một tấm gương sáng để các bạn trẻ phải cố gắng phấn đấu vươn lên.

Triết lý kinh doanh của riêng tôi là không ngừng nghiên cứu để làm sao mang giá trị tốt nhất cho khách hàng. Sự hài lòng của khách hàng đó là niềm vui và mục đích phải đạt được trong kinh doanh của tôi.

Để bạn có thêm thông tin về chủ trang Web này mình sẽ sơ lược về bản thân mình và hy vọng chúng ta có duyên gặp nhau thì điều đó dễ dàng hơn vì có viết cũng sẽ không thể viết hết được. Nếu có dịp gặp nhau để hiểu về con người, cách làm việc và sự hợp tác như thế nào thì đó là điều quá tuyệt vời, nhưng tôi tin rằng nếu ai đang đọc bài viết này, thì chúng ta đã có duyên với nhau rồi.

TRẦN PHONG LÀ AI?

Trần Phong là tôi đây!

Tên đầy đủ hay Tên Thật của tôi là: Nguyễn Ngọc Hải

TẠI SAO TÔI LẠI LẤY TÊN TRẦN PHONG Bạn bè tôi ai cũng thắc mắc về điều này, tôi chẳng hiểu vì sao tôi thích cái tên này, cái tên ngắn ngọn chỉ 2 chữ nó có chút gì phong trần, gió bui như bản tính của con người tôi, một chút lãng tử một chút bất cần. Đại loại vậy. Thích là một chuyện nhưng dám lấy biệt danh này để hoạ động thì mới được một năm nay thôi, và khi con người ta yêu thích vấn đề gì người ta mới dám dấn thân vì nó, từ khi tôi lấy tên này để hoạt động rất nhiều thăng trầm đến với tôi như đúng nghĩa cái tên mà tôi mong muốn. Tôi Yêu tên tôi!

TRẦN PHONG ĐẾN TỪ ĐÂU?

Tôi sinh ra tại một thị trấn nhỏ ở khu vực nam trung bộ, Thị Trấn chí Thạnh , huyện Tuy An, Tỉnh Phú Yên. Một vùng đất khắc nghiệt về khí hậu, thường xuyên mưa bão, ngập lụt. Nhà tôi gần đường quốc lộ 1a. Tôi ở với ông bà nội ngay từ nhỏ. Nếu nói về cuộc đời tôi đó là một câu chuyện rất dài..

TUỔI THƠ NHIỀU BIẾN ĐỘNG

Lên 7 tuổi ba mẹ tôi không ở chung với nhau nữa, mẹ của tôi rời xa quê hương vào SG làm công nhân may. Còn ba tôi làm tài xế chạy xe mướn cho người ta, Tôi với em gái tôi sống với ông bà nội tại quê nhà, lúc đấy ông bà tôi đã gần 60 tuổi rồi. Ba giận mẹ nên giận lây sang các con, cả tháng ba mới về thăm một lần, có tháng ba cũng không về. Còn mẹ thì giận Ba, cả năm mỗi lần tết đến mẹ mới về thăm. Nên lúc nào hai anh em tôi cũng mong tết đến để được gặp mẹ.

ÔNG NỘI – TỪNG VÁC CỦI NUÔI CHÁU

Tôi thương ông nội tôi lắm, khi đấy nhà nghèo lắm, ông bà nội tôi thương ba tôi cực khổ nên gồng mình nuôi cháu. Hàng ngày ông nội lên núi chặc củi về phơi khô và bán cho ông bán chè nhà bên cạnh. Mỗi lọn củi chặc ra ông bán được “Một Ngàn rưỡi” để lo mọi chi phí trong nhà. Ông nội tôi khoẻ lắm sức của ông khi ấy sức trai 18 – 20 không ai bằng ông, một ngày ông đi vac củi gấp đôi người khác, Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, một nắm cơm vào bụng nhưng ông vui vì lo được cho mấy đứa cháu. Còn bà nội tôi thì chỉ ở nhà nội trợ thôi, bà nội kỹ tính lắm, những gì ở trong nhà đều sạch sẻ, cái nào không dùng đến bà cất rất kỹ, Những vật dụng của tôi khi bé đến giờ về lục ra bà vẫn còn cất để lưu niệm cho tôi. Hàng ngày bà ở nhà giặt đồ , nấu cơm cho các cháu.

NHÀ NGHÈO – KHÔNG BA MẸ BÊN CẠNH nhưng tôi và em gái luôn học giỏi, năm nào cũng được nhà trường khen thưởng và tặng bằng khen, Tôi không tủi thân khi không có ba mẹ bên cạnh, lúc đó tôi cứ nghĩ rằng ba mẹ đi làm xa để kiếm tiền nuôi tôi ăn học nên phải cố gắng học thật giỏi – Suy nghĩ của cậu nhóc lúc 5 – 6 tuổi.

Nội tôi và em gái Ngọc Yến

12 TUỔI VÀ QUYẾT ĐỊNH ĐẦU ĐỜI

Ba vào Sài Gòn tìm mẹ đền đáp tình cảm cho con cái. Sau cái lần gặp gỡ đó Ba và Mẹ quyết định họp lại để lo cho 2 anh em tôi. Tôi còn nhớ như in cái ngày đó cái ngày cuối cùng của năm học lớp 6 Sáng mai là lên trường để nhận phần thưởng học sinh giỏi. Ba tôi về trong đêm, Ba nói ba sẽ dẫn em Yến vào Sài Gòn ăn học ở với Ba Mẹ còn để tôi ở lại, để bù cho tôi ba tặng tôi một cái máy cashet mini nghe băng. Tôi nghe lời ba, nhưng đến 4h sáng tôi gọi Ba dậy:

– BA ơi con đi với, con không muốn bỏ em 1 mình em buồn lắm.

Ba ngẫm nghĩ hồi lâu (chắc là lo đến việc xin học của tôi như thế nào) nhưng ba gật đầu.

05h sáng 3 cha con theo con đường mòn hàng này xuống bến xe, cái cảm giác hôm đó của tôi rất khó tả, cảm giác vừa mừng vừa lo vừa hy vọng găp ba mẹ vừa bất an.- Cảm giác của cậu nhóc 12 tuổi

SÀI GÒN PHỐ THỊ – 03 NĂM NƠI XỨ LẠ

Đến Sài gòn tôi học 3 năm nơi đây, Lớp 7, Lớp 8, Lớp 9. Tôi học trường Trung Học Cơ Sở Hùng Vương Phường 20 Quận Tân Phú.

Lúc này cả gia đình tôi ở trọ trong một căn nhà 12m2 tại Quận Tân Phú, nhà nhỏ lắm có một cái gác nhỏ ở trên tôi và em gái ở trên còn ba mẹ tôi ở dưới và nằm bên cạnh chiếc xe đạp của mẹ. Nhà tôi à không, phòng trọ của nhà tôi không có tivi , không có tủ lạnh, không có xe gắn máy chỉ vỏn vẹn cái tủ đồ bằng vài, một cái bếp lò loại xài bằng dầu hôi ý, và một chiếc xe đạp cũ. Hàng ngày mẹ tôi đi làm công nhân bằng chiếc xe đạp đó, còn ba tôi không đi lái xe nữa mà Ba làm công nhân tiện sắt bên cạnh nhà. 2 anh em tôi đi học  dĩ nhiên là đi bộ!

Trong những ngày đầu tiên đi học tôi luôn cố gắng phấn đấu để bằng bạn bằng bè. Bắt đầu từ học kỳ 2 năm lớp 7 đến cuối năm lớp 9 tôi là lớp trưởng của lớp mình và luôn học giỏi tích cực tham gia các hoạt động của trường lớp. Một lớp trưởng hàng ngày đi học không có đến 1000 đ để ăn hàng. Nhưng tôi có được những người bạn thật tốt ở thành phố này, họ quan tâm tôi, họ giúp đỡ tôi rất nhiều, đứa thì bảo vệ tôi trước những bạn xấu, đứa thì chia sẻ những quà vặt với tôi, đứa thì dẫn về nhà cho tôi những cuốn truyện, cuốn sách hay. Giờ nhìn lại tôi rất biết ơn những người bạn này, họ đã tiếp sức cho tôi vượt qua những khó khăn trong suốt quá trình tìm hiểu và hoà nhập văn hoá xứ người. Chắc điều mà bạn bè tôi yêu mến tôi có lẻ chắc là do tôi nhỏ nhắn nhất lớp và nhiệt tình thuộc dạng nhất lớp, người tôi gầy lắm, tôi ốm lắm mà còn lùn nữa. Có mấy lần đi học thể dục vì quá gắng sức tôi ngất xỉu giữa chừng vì người thiếu chất.

BA TÔI NGHIỆN RƯỢU

Trong suốt quá trình sống với ba mẹ, dưới góc nhìn của một cậu nhóc 13 tuổi tôi thấy thương mẹ hơn bao giờ hết, mẹ chấp nhận quay lại với Ba – một người luôn xỉn say, đập phá tất cả những thứ có trong nhà và la hét để nuôi 2 đứa con. Đã bao lần với suy nghĩ bỏ nhà ra đi nhưng không quyết định thế, tôi quyết định phải khác như thế, tôi không được giống như ba. Con cảm ơn ba vì điều đó, Không thể bất hiếu cãi lại Ba, càng không thể để tinh thần của mình bị quấy nhiễu bỡi những hành động đó. TÔI CÓ QUYẾT ĐỊNH “KHÙNG” ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI. Rời bỏ phố thị trở về thôn quê sống với ông bà, tôi đi ngược dòng với thời đại, Ngày đó mấy thằng bạn thân của tôi tụi nó chửi tôi bị khùng… Hà hà, mà cũng khùng thiệt!

16 TUỔI

Trở về quê nhà tôi ở cùng với ông bà nội và bắt đầu học tập suốt cấp 3 ở đây. Tôi học không giỏi bằng các bạn nhưng tôi luôn tự tin vào khả năng của bản thân mình. Vào mùa hè những người bạn của tôi phải đi học nghề để được cộng điểm khi tốt nghiệm còn tôi lang bạt vào Sài Gòn để đi làm kiếm thêm thu nhập. Ở tuổi 17 tôi đã được làm nhân viên kinh doanh rồi cơ đấy. Anh trai của thằng bạn thân của tôi có một công ty kinh doanh về đồ mỹ nghệ. Nhiệm vụ của tôi lúc đấy là đi chào hàng cho tất cả các nhà sách trong thành phố. Và cậu bé ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ là đưa hàng đến hầu hết tất cả các nhà sách nào là Nguyễn Văn Cừ, Nhân Văn, Huỳnh Tấn Phát….Nhiều lắm.  Chỉ 3 tháng hè thôi nhá!

Tôi còn nhớ tiền lương tôi kiếm được lúc ấy là 800.000/tháng. Ăn uống anh chị Giám đốc lo hết, tiền thừa tôi mua quà về cho bà và bạn của mình ở ngoài quê.

18 TUỔI

Sau khi tốt nghiệp Cấp 3 tôi trở lại thành phố hồ chí minh. Tôi chỉ đậu Cao Đẳng trường Đại Học Công Nghiệp. Lúc đấy tôi không ở với Ba Mẹ mà ở nhà của thằng bạn thân. Ở đây tôi vừa đi học vừa đi làm. Những công việc của tôi lúc này rất nhiều, những công việc nào có thể kiếm được tiền và kinh nghiệm tôi đều thử qua: Giao hàng, phát tờ rơi, tư vấn viên tiếng anh, dán rút hầm cầu, phục vụ quán cà phê, cắt vải, may mặc……rất nhiều, và điểm dừng của tôi lúc năm nhất đến năm ba đó là làm Hướng dẫn viên du lịch cho các bé học sinh. Hoạt náo cho các bé vui làm tôi vui lắm, phải diễn đủ trò để mọi người vui dần trở thành kỹ năng của bản thân lúc nào không hay.

21 TUỔI – TỰ KINH DOANH – VẤP NGÃ ĐẦU TIÊN TRONG KINH DOANH

Sau khi tốt nghiệp, với chút vốn trong tay sau khi mua cho bản thân chiếc xe gắn máy. Tôi mạnh dạn lao ra kinh doanh vì bản thân tôi nghỉ không thể đi làm cho người khác hoài được. Thế là “Táo Coffee” ra đời. Tôi cùng với 2 nhỏ bạn học chung lớp ngày đêm thiết kế và cho ra một quán cà phê mà mình ưng ý nhất. Những ngày đầu lượng khách đông lắm, nhưng hỡi ôi, làm công cho bản thân mình còn cực gấp 10 lần làm cho người khác. Làm cho người khác thì mình còn xin nghỉ được, còn làm dối được. Đằng này tôi làm từ sáng đến mịt tối, cày cuốc suốt 6 tháng trời tôi sụt hẳn về mặt tinh thần. Không biết cách quản lý dẫn đến mâu thuẫn nội bộ. Và điều gì đến cũng đến đó là tôi học được bài học kinh doanh đầu đời.

22 TUỔI – TIẾP TỤC TRAU DỒI KIẾN THỨC

Sau khi nghỉ quán, tôi đi làm cho chú, một công ty chuyên thiết kế về kiến trúc. Khoan khoan, đừng nghĩ là tôi vẽ vời nhà cửa nhé. Đúng là có vẽ – Một tuần đầu tiên vào tôi xin chú cho tôi vẽ, nhưng dường như đó không phải làm sở trường của tôi. Công việc nhàm chán lắm. Thế là tôi xin chú chuyển qua phòng dự án vì có một ông anh bên ấy vừa nghỉ. Trong vòng 1 năm tôi hệ thống và quản lý hơn 30 dự án lớn nhỏ của công ty và được làm phó phòng luôn đấy. Các dự án của tôi quản lý như: Bệnh viện sản nhi Long An, Hồ sơ thiết kế kỹ thuật thi công Bênh Viện Tâm thần Long An, Hồ sơ thiết kễ kỹ thuật thi công quảng trường Đàn Kiềm Bạc Liêu, Nhà thi đấu Thanh thiếu niên Bạc Liêu….. Nhiều lắm.. Toàn công trình dân dụng.

Học tập kinh doanh cùng các anh chị doanh nhân tại trường đào tạo BE

24 TUỔI – TIẾP TỤC ĐAM MÊ ĐI ĐÂY ĐI ĐÓ

Sau khi công ty chú đã ổn định về mặt pháp lý, tôi ngồi ngẫm nghĩ “2 năm nữa mình vẫn làm những công việc như thế này sao?”. Thế là tôi quyết định nhảy việc khi mà công việc đang ổn định. Tôi về làm nhân viên kinh doanh cho công ty du lịch của một người anh giám đốc mà tôi quen trong một lần đi tour – Công ty Aussie Travel. Một năm trời làm việc cống hiến và tôi học được rất nhiều từ anh, được đi nhiều nơi, được thực hiện những chương trình sự kiện lớn tôi dường như trưởng thành rất nhiều. mạnh dạn hơn tự tin hơn.

25 TUỔI – MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÙNG NỮA

Khi mọi việc đang trên đà phát triển, Công ty Aussie đang chuẩn bị mở rộng chi nhánh, hoạt động mạnh hơn quy mô lớn hơn tôi quyết định thôi việc. Tôi quyết định xây dựng cho bản thân một hệ thống kinh doanh. Tôi mở công ty và lao vào làm. Tôi luôn học tập và trau dồi kiến thức, tôi biết rằng tôi sẽ vấp ngã, tôi sẽ thất bại nhưng tôi tin rằng nếu tôi vấp ngã tôi sẽ vấp ngã khôn ngoan hơn những lần trước. Và hơn hết tôi vui vì tôi dám làm những điều tôi nghĩ. Tôi không sợ số phận vì tôi tin tôi có thể viết ra số phận của tôi.

“Và tôi sẽ viết tiếp về cuộc đời mình, Cuộc đời tôi sẽ sống động hơn và lung linh hơn nếu bạn góp phần tô vẽ nó”

 

NO COMMENTS